Nhưng Chỉ Là Giấc Mơ – Just A Dream

Nhưng chỉ là giấc mơ thôi

Bài của người quen gửi đăng.

Tác giả: Nam Huân

Ba mươi tuổi tôi vẫn còn trinh. Không. Tôi không xấu xí cũng không có quan niệm bảo thủ phải giữ gìn trinh tiết cho đến khi lấy chồng. Quan niệm này chỉ thịnh hành ở Việt Nam vào thế kỷ trước. Tôi không còn ở Việt Nam và không muốn lãng phí thì giờ lo nghĩ về những phong tục tập quán đã lỗi thời. Tất cả thì giờ và sức lực tôi dành cho việc học rồi đến công việc. Tôi muốn thành công và có địa vị vững chắc trước khi nghĩ đến tình yêu hay hôn nhân. Tôi không cho tôi có cơ hội bị xao lãng ý chí nên không tìm hiểu hay quan hệ sâu đậm với ai cả.

Một đôi lần đi chơi, uống cà phê hay vào quán rượu với những người cùng lứa tuổi tôi đều có cảm giác thất bại, ngượng ngùng, và lạt lẽo. Có một cái hàng rào vô hình nào đó ngăn cách tôi với những người Âu Mỹ, toàn một tụi Jame và John, hay những Rob và Rex. Cũng cái hàng rào đó đã ngăn cách tôi với những người Á châu trẻ tuổi lớn lên trong văn hóa Tây phương như gã người Nhật Wantanabe, và hay tên Đại Hàn Huang. Huang là thằng bé thành thật nhất. Nó nói “em giống thổ dân Mỹ với màu da nâu và mái tóc đen.” Lúc ấy tôi đang mặc cái áo đầm trắng đeo xâu chuỗi đá turquoise và nó nhìn tôi không chớp mắt. Thật ra, tôi nghĩ nó đang ngắm bộ ngực đầy đặn của tôi vì cổ áo cắt hơi sâu. Sau vài lần đi uống cà phê nhàm chán nó nói “ tôi không muốn có người yêu là con mọt sách!” Đôi khi, đi ngoài đường gặp nhau nó nhìn qua khỏi đầu tôi để không nhìn thấy tôi. Thằng John trong nhóm làm lab với tôi khoe có cà phê ngon, bảo tôi nếu đến nhà trọ của hắn, hắn sẽ đãi. Ly cà phê chưa uống xong, tôi đi rửa tay ngang qua phòng ngủ thấy nó đứng trần truồng cạnh giường, tay cầm cái của quí, miệng cười thật trơ trẽn. Lúc ấy tôi ước gì đó chỉ là giấc mơ để tôi có thể chỉ tay vào nó và bảo rằng mày hãy biến mất đi thằng quỉ và tôi sẽ mỉm cười sung sướng nhìn thấy nó tan rã từ từ từng mảng như một khúc phim bị cháy.

Sau đó, tôi càng trở nên khép kín hơn. Tôi không buồn nhiều, chỉ thấy tiếc mình đã mất thì giờ cho những chuyện không đâu. Chúng nó đều nói y hệt như nhau và tôi cũng đồng ý phần nào, tôi giống như người lạc loài từ thế kỷ xa xôi nào trước. Cứ mỗi lần đi ngang một nhóm đàn ông, tôi lại tưởng tượng người ta đang xì xào. Con nhỏ ấy không được bình thường. Nó lạnh như một con cá chết. Có lẽ nó vẫn còn trinh đấy. Thế là nó có vấn đề rồi. Phải có vấn đề gì đó nếu không là tâm lý thì phải là sinh lý. Hay nó là một con nhỏ lesbian?

Với tụi con trai Mỹ tôi còn Việt Nam nhiều quá. Với đám con trai Việt Nam tôi bị xem là whitewashed, bị tẩy não đến độ tưởng như mình cũng là dân da trắng. Tôi không biết chìu chuộng hay nũng nịu, những đức tính đáng yêu của một cô gái Việt Nam. Tuy nhiên tôi biết là tôi không có vấn đề trục trặc về tâm lý hay sinh lý. Tôi quen nhận chìm những thèm muốn của thể xác vào đam mê công việc. Tôi không nhát nhúa thẹn thùa nhưng quả là tôi ít nói đến cục mịch. Tôi luôn luôn suy nghĩ về một chuyện gì đó và thích trình bày suy nghĩ của mình bằng cách viết hơn là lời nói. Không sao, tôi vẫn còn trẻ mà, chẳng gấp gáp gì. Tôi tự an ủi dù thầm biết rằng ở xứ này, thời đại này, ba mươi tuổi mà vẫn chưa biết mùi đàn ông, có lẽ, bị xem là bất bình thường không phải là chuyện lạ. Trên bắp tay trái của tôi bẩm sinh có một bớt hình con bọ cạp màu đỏ. Chị Fumiko bảo là dấu Thủ Cung Sa, chỉ những trinh nữ người thời xưa mới có. Con bọ cạp này hằng đêm cắn rứt bắp tay tôi ngứa ngáy đau nhức lắm. Nếu quả thật nó là dấu hiệu của gái còn trinh thì tôi cần phải mất trinh để bôi xóa nó.

Ông chủ bút tờ báo địa phương, Hừng Đông, bảo tôi viết về chủ đề tình yêu qua internet. Ông muốn biết quan điểm của tôi về việc người ta quen nhau và yêu nhau qua phương tiện này. Tình yêu qua internet có thành công không. Lần đầu tiên họ gặp nhau như thế nào. Từ lúc quen nhau đến gặp nhau rồi yêu nhau mất bao nhiêu lâu. Khi nào người ta đi đến chỗ làm tình với nhau. Qua cách ông đặt tiền đề cho bài viết, tôi thấy, ông quan niệm chuyện yêu đương phải theo một thứ tự cố định, quen rồi mới yêu, yêu rồi mới làm tình. Tôi không muốn cãi ông. Ở Việt Nam trước kia, người ta cưới rồi mới làm tình, cưới mà không yêu là chuyện thường. Cưới trước yêu sau; còn yêu trước hay sau khi làm tình thì có lẽ tùy theo trường hợp. Thế hệ của tôi, cuối thế kỷ hai mươi đầu thế kỷ hai mươi mốt, là thế hệ của internet, của e-mail và blogring, của Final Fantasy và World of Warcraft. Chúng tôi là những tinh cầu cô lập. Người ta có thể làm tình không cần phải yêu, chỉ cần say. Trong đại học ngủ với nhau một đêm rồi ngày mai giả vờ không biết nhau là chuyện bình thường. Lắm khi, giữa yêu thương và làm tình không có sợi tơ liên hệ nào dù mong manh. Tình yêu làm no tâm hồn. Tình dục thỏa mãn thể xác. Cái nào đi trước cái nào? Vì người ta yêu say đắm nên cảm giác nhục dục thăng hoa? Hay cái hòa hợp tuyệt đỉnh của thể xác mở đường đến tình yêu? Tôi không biết! Không biết mà dám nhận viết về chủ đề này. Viết về cái mà mình không có kinh nghiệm là một thử thách to lớn, và chính cái thử thách này là điều hấp dẫn tôi.

Cũng như bao nhiêu người cùng thế hệ với tôi, mạng là nước và tôi là cá. Tôi từng nghĩ nếu không có mạng chắc là tôi không sống nổi. Mạng thường bị mang tiếng oan là nơi ẩn náu của những người gian dối. Ngày nào người ta cũng dèm xiểm chuyện người dối gạt người lừa đảo tình yêu và tiền bạc. Thật ra những chuyện lừa đảo về tình yêu đã có từ thiên cổ. Biết bao nhiêu chuyện phụ tình bỏ rơi người yêu khi nàng vừa mang thai. Tuy nhiên tôi phải nhìn nhận mạng có thể làm những người ít nói ít giao thiệp có cơ hội vùi mình trong những trò chơi điện tử mà càng trở nên xa lánh xã hội. Rất nhiều người trong thế hệ chúng tôi là những người nghiện mạng. Thậm chí ở Đại hàn có người bỏ con chết đói vì mãi chơi trò chơi điện tử. Tôi không thuộc vào nhóm người ấy. Mạng là phương tiện như tiền hay xe hơi, hay quyền lực, biết dùng đúng cách nó giúp ích rất nhiều. Lạm dụng nó thì nó có thể là liều thuốc độc. Những gì cần thiết cho việc làm và cuộc sống, những mua bán thông thường, nghiên cứu biên khảo từ những chứng bệnh thông thường đến những chữ lóng ngôn ngữ trên hè phố tôi đều dùng mạng. Mạng giúp những người ở xa nhau, cách nhau nửa vòng trái đất có thể quen nhau và trở thành bạn thân với nhau. Ngay cả những người bạn tôi nói chuyện nhiều nhất, thân mật nhất, chơi đấu game điện tử hằng ngày cũng là những người tôi quen trên mạng. Quen nhưng chưa hề biết mặt hay gặp nhau. Tôi có thể bắt đầu chuẩn bị cho bài viết này bằng cách phỏng vấn hai người viết blog tôi đọc khá lâu nên trở thành bạn. Hai người này quen nhau qua blog, gặp nhau, yêu nhau, và kết hôn với nhau. Thật ra tôi không biết chắc chắn là họ yêu nhau trước rồi gặp nhau hay gặp nhau rồi mới yêu nhau. Tôi vào blog của họ mới nhận ra là sau khi họ cưới nhau hai người post hình lên blog, bạn blog đến chúc mừng, hai người đi hưởng tuần trăng mật. Sau đó họ không còn viết blog nữa. Tôi còn một nguồn tài liệu khác là Nobu, bạn blog.

Nobu là họa sĩ. Tranh của ông gồm những đường thẳng, hẹp, có góc cạnh sắc bén, nét mạnh và táo bạo, ông dùng nhiều màu đỏ đậm và vàng sậm ngã sang nâu, phảng phất nét vẽ của Bernard Buffet. Khi ông vẽ phụ nữ khỏa thân những sợi lông lởm chởm tua tủa như những cọng kẽm gai. Nét vẽ lạ và bắt mắt. Ông cũng làm thơ và ngược lại với những đường nét trong tranh, thơ ông có vẽ yên tĩnh như thơ của thiền sư. “Ta sống xa trần thế. Ngước mắt nhìn chỉ thấy núi cao. Trong giấc mơ tĩnh mịch. Bên dòng suối chảy xiết. Bài hát của ta là tiếng gió thoảng. Và lời thì thầm êm đềm của những giọt mưa. Hoa nở rồi lả tả rơi trên mặt đất. Người đến rồi đi. Năm tháng trôi qua Cuộc đời vẫn tiếp tục.”[1] Tôi thường hay “chat” với Nobu. Những đêm mất ngủ tôi thường gửi ông một lời nhắn và ông lên mạng trò chuyện với tôi. Tôi thích nghe ông nói về thơ và về hội họa. Ông bảo rằng ông thích đọc blog của tôi vì tôi có cái nhìn về cuộc đời rất hiền lành đôi khi ngây thơ. Dường như, chúng tôi là những tâm hồn rơi lại từ thế kỷ trước, lạc loài trong cuộc sống thật. Sự sống thật cho tinh thần nằm trong thế giới ảo của internet. Một thế giới chỉ cần nhấn nút, tắt điện, những hoạt động nối liền thế giới cũng tắt theo. Biến mất như chưa bao giờ có mặt.

Nhưng tôi chờ mãi mà chẳng thấy ông. Những câu nhắn gửi đi không được hồi đáp. Nobu biến mất như chưa bao giờ hiện diện làm cho tôi vật vờ lao đao. Đang ngủ tôi thức giấc tìm ông. Buổi sáng tôi vào mạng chờ ông. Sật sừ vì thiếu ngủ. Trước đây thỉnh thoảng ông bận việc biến mất một đôi ngày, nhưng luôn luôn báo trước, hay giải thích lý do vắng mặt sau đó. Buổi trưa tôi tìm. Buổi tối tôi tìm. Tôi mong một e-mail, bài mới trên blog của ông, một câu nhắn tin, hay cái chấm xanh chấm vàng trên Google chat. Gì cũng được để tôi biết là ông có mặt. Cái vắng mặt của một người tôi chưa hề gặp mặt lại hiện hữu trong tôi thật đậm nét. Tôi nghiện ông hay tôi nghiện internet?

Tôi sợ có chuyện gì xảy ra. Hay là ông đã chết? Không, không thể được. Tôi chỉ có ông là bạn, là thầy, là người cho tôi tâm sự những khi tôi bị mất ngủ. Nếu ông ấy chết làm sao tôi biết được? Nhưng tôi có cần phải có sự hiện diện của ông không? Tôi có thể viết bài báo mà không cần đến sự giúp đỡ của ông, nhưng tôi không chịu được sự vắng mặt của ông. Bỗng dưng sự vắng mặt của một người trong thế giới ảo lại trở nên một chỗ trống đậm nét trong cuộc sống thật của tôi. Tôi nhớ quay quắt một người tôi chưa hề quen, chưa hề biết mặt. Kỳ lạ nhỉ. Cái thế giới tưởng chỉ cần bấm nút là nó biến mất lại đầy tràn trong đời sống thật làm đảo lộn chuyện ăn uống ngủ nghỉ. Nếu cả cuộc đời trăm năm là vô thường thì những đau đớn hằng ngày của cuộc đời như đau răng, đau bụng, đau tim, đau tình, đều có thật. Fumiko nhìn thấy cái quằn quại vật vã trong tôi nên an ủi. Tôi rên rỉ. “Chuyện gì xảy ra? Tại sao ông ấy biến mất không từ giả như thể em chẳng hề có mặt trên đời vậy.” Fumiko đẩy cái mũ che vầng trán của chị, ngước mắt “Thì đời nó như thế. Người ta làm blog, chán rồi thì người ta bỏ đi, đoạn tuyệt với những người quen biết. Đóng một cái blog này mở một cái blog khác, như bắt đầu một cuộc sống mới. Thế giới blog chỉ là thế giới ảo. nơi người ta có thể dối trá, khoác lên người những hình ảnh huy hoàng tốt đẹp mà trong cuộc sống thật người ta hằng mơ ước. Ông ta chẳng là gì của cô cả.” Đúng là ông ấy chẳng có liên hệ gì với tôi tuy nhiên tôi không đồng ý với chị thế giới blog chứa đựng toàn ảo tưởng và dối trá. Tôi rất thành thật và tôi tin là Nobu cũng thành thật như tôi. Thật ra thế giới mạng lại là nơi tôi dễ sống thật với chính tôi nhất. Tôi không hề mơ ước gì ở ông. Nobu cũng không hứa hẹn gì với tôi. Chúng tôi như hai người láng giềng cách nhau qua một tấm vách vô hình. Hoặc có lẽ tấm vách là có thật và chúng tôi là bóng ma. Hay có phải mạng là mặt hồ trong và chúng tôi là những con chim bói cá ngắm và câu mãi vầng trăng của mình ở dưới đáy hồ?

Tôi thèm thuồng và chờ đợi nhưng không biết mình thèm thuồng gì và chờ đợi gì mà ruột gan thắt thẻo như có gì cấu xé Tôi sẽ hóa đá nếu tôi không gặp ông. Tôi sẽ bốc cháy nếu tôi mất ông. Ô hay, mày điên rồi Bé ạ. Mày không thể mất cái mày không có. Chẳng làm sao mày trở về thời kỳ mày chưa hề biết ông. Thưở chưa có ông tôi không có khoảng trống trong tâm hồn. Bây giờ không tìm thấy ông khoảng trống sao quá mênh mông. Tôi cần có ông để tôi nói đủ thứ chuyện vớ vẩn, quyển sách hay, cuốn phim hấp dẫn, thời tiết nơi chúng tôi ở. Đã ăn trưa chưa, ăn chiều chưa, hôm nay ăn món gì, có ngon không, cho tôi ăn với, nơi tôi đã đi qua, nơi tôi mong ước được đến thăm trước khi chết. Chính những chuyện không tên này đã đưa chúng tôi đến gần nhau. Có lẽ vì ở xa nhau, không biết nhau, không chờ đợi mong ước gì ở nhau, những điều chúng tôi trò chuyện với nhau là những điều rất thật, những điều người ta không dễ nói khi người ta đối diện nhau. Người ta thường cho là tôi lập dị, không hòa hợp với mọi người. Thật ra tôi chỉ là người sống nội tâm, mang mặc cảm là mình không khéo giao tiếp nên không được mọi người yêu mến. Tôi không thấy, ở ông cũng như ở tôi, cái nhu cầu phải gây ấn tượng cho đậm đà, hay cần phải đánh bóng bản thân mình. Để làm gì? Trong thế giới ảo này nhan sắc, tài sản và địa vị không có chỗ đứng; ngoại trừ khi chúng tôi lôi nhau ra đời sống thật, đốt cháy nhau bằng ánh sáng của cuộc đời. Chúng tôi nói với nhau những điều chúng tôi thích và những điều chúng tôi không thích. Điều phù hợp giữa ông và tôi là được nói thật ý nghĩ của mình, được viết về cảm xúc lẫn suy nghĩ của mình. Chúng tôi cùng không thích đám đông. Giữa đám đông tôi lạc lõng, nhỏ bé, vô duyên, dị hợm. Thường khi, người chung quanh chán ghét sự có mặt của tôi và tôi cũng chán ghét sự có mặt của chính tôi khi bị người vây quanh. Tôi chỉ thấy thong thả tự nhiên khi tôi nói chuyện với ông. Rất nhiều khi tôi ước gì có thể vói vào trong computer rồi kéo ông ra bên ngoài, ôm mặt ông và hôn ông cho đến khi mềm môi. Rất nhiều đêm tôi ao ước được nằm trong lòng ông dúi đầu vào ngực ông, tưởng tượng mùi của ông. Nếu tôi điên thêm một chút nữa có lẽ tôi sẽ tin là tôi có thể biến vào trong cái computer để đi tìm ông. Chờ ông trên mạng tôi thấy mỏi mòn. Khi tôi ngã ốm vì tuyệt vọng thì ông lại xuất hiện. Bing! Cái đèn xanh bên cạnh khung cửa sổ trên màn ảnh computer như một nụ cười duyên.

“Chào bé. Cô có khỏe không?”

“Tôi kiệt sức!”

“Tại sao?”

“Thiếu ngủ!”

“Tại sao không ngủ?”

“Uhm! Có một bài cần phải viết mà không viết được vì không yên tĩnh.”

“Nếu muốn, cô có thể dùng cái xưởng họa của tôi để dưỡng sức vài ngày. Ở đây cô phải viết vì không có gì để chi phối. Không Tivi, rất yên tĩnh! Cô có thể vào mạng bằng cell phone nếu hãng phone cô dùng có cung cấp dịch vụ ở vùng này. Ở giữa thung lũng chung quanh nhiều núi nên không bắt sóng dễ dàng, bất tiện nhưng lại tiện vì sẽ ít đi một cái có khả năng chi phối tư tưởng của mình.”

Ông e-mail kèm theo cả bản đồ chỉ đường tôi đến chỗ xưởng họa của ông. “Cô cần cái bản đồ vẽ tay này vì sau khi ra khỏi quốc lộ 115 và tỉnh lộ 806 rồi vào hương lộ cô sẽ phải dùng những con đường không có bảng tên. Cô phải lái xe vì nơi đây không có đường giao thông công cộng. Cô sẽ phải đậu xe ở con đường chính và đi bộ chừng hai cây số để đến nơi.”

Tôi nhận lời. Xưởng họa của ông nằm trong một khu rừng ở phía Tây Bắc cách nơi tôi ở chừng hai giờ lái xe.

Nằm giữa rừng cây, xưởng họa của ông là một ngôi nhà nhỏ kiểu Tudor tường đá, cửa chính và các cửa sổ cũng như dọc theo mái nhà có những đường viền sơn màu xanh lá cây. Dọc theo cửa sổ là những sợi dây ivy bắt đầu chuyển sang màu đỏ thẫm. Nắng xuyên qua lá thành một màu vàng anh dịu mắt. Căn nhà có dáng dấp của những căn nhà trong cổ tích thần tiên, như thể tôi vừa lạc vào một thế giới trong tranh của Thomas Kinkade. Tôi như đang đứng trong một vùng hào quang. Lòng tôi lâng lâng và thèm được ngủ một giấc dài. Đối với những người có bệnh mất ngủ đây là một cảm giác rất đáng mừng. Tôi rà ngón tay dưới thảm lót chân lấy chìa khóa theo lời ông dặn, tự mở cửa vào nhà. Bên trong rộng hơn tôi nghĩ. Phòng khách có lò sưởi. Gỗ dùng để đốt sưởi chất ngoài hiên nhà. Trong nhà khá lạnh, bụi phủ đầy, dường như ít được dùng. Ngôi nhà sáng sủa nhờ có nhiều cửa sổ. Bên trong trang trí rất đơn giản với rất nhiều tranh treo trên tường. Sơn màu và cọ vẽ để ở một góc nhà lộn xộn bừa bãi. Vài ba tấm vải trên khung vẽ dở dang. Dường như chủ nhân làm nhiều việc cùng một lúc hay rất mau chán nên không tiếp tục công trình của mình khi mất hứng. Phòng to nhất được dùng làm phòng vẽ. Phòng nhỏ hơn có để một giường nhỏ, khăn trải giường màu nâu sậm, treo trên tường đá của phòng ngủ là một bức tranh thật to vẽ rừng cây lá với những chùm nắng màu xanh xuyên qua lá. Tôi bật một công tắc đèn, ánh sáng màu indigo dìu dịu tỏa ra từ góc phòng. Ánh sáng làm bức tranh đổi màu. Tôi qua phòng vẽ, mở đèn. Ánh đèn rọi vào một tấm tranh sơn dầu còn dang dở trên giá vẽ hình một đồng cỏ rộng bát ngát trong trời hoàng hôn màu cam sẫm và một con đường lát gỗ dài dẫn hun hút vào chân trời. Tôi có cảm giác bức tranh này còn thiếu một cái gì đó. Một con ngựa trắng chẳng hạn.

Tôi đi vòng quanh, chiêm ngưỡng cái lò sưởi với ống thông khói làm bằng đá, sờ vào tường mân mê những kẽ đá. Trời vào thu mau tắt nắng nên bên trong hơi lạnh. Tôi thấy mệt. Nếu được ngủ có lẽ giấc ngủ sẽ rất dài. Tôi loay hoay nhóm lò sưởi nhưng không biết cách.

Thật ra chúng tôi không biết gì về cuộc sống cá nhân của chúng tôi ngoài blog hiệu ai cũng biết là tên giả. Nobu là tên tôi gán cho ông đựa theo một nhân vật trong một quyển truyện nổi tiếng nói về một nàng kỹ nữ Nhật. Nhân vật Nobu là một người thông minh, giàu tình cảm, hơi cộc cằn nhưng rất chân thật, nhất là trong tình yêu. Nhân vật này bị cụt một tay và mặt ông có sẹo vì bị bỏng trong chiến tranh. Tôi tự hỏi không biết ông có xấu xí như Nobu không. Liệu tôi có hãi sợ ông khi mặt ông có sẹo và tay ông bị cụt? Liệu ông có thất vọng khi gặp mặt tôi? Chúng tôi chưa bao giờ định nghĩa liên hệ giữa chúng tôi, tình bạn hay tình yêu. Fumiko bảo rằng nếu đó là tình yêu thì chỉ là tình yêu giả. Yêu giả là gì? Là tưởng mình yêu mà thật ra mình không yêu? Hay yêu mà không nghĩ đến hôn nhân? Tôi không biết. Tôi chưa bao giờ tự hỏi mình điều này. Thà yêu giả còn hơn ghét thật như tôi đã từng ghét mấy thằng bạn trai, phải không chị Fumiko?

Fumiko can ngăn tôi.

“Có biết hắn ta như thế nào mà đi gặp. Gặp kẻ xấu nó lừa cho. Không sợ người ta bắt làm nô lệ phục vụ tình dục, bỏ đói và trói cô vào trong tủ đứng à?”

“Chị cứ lo sợ hão.”

Vì biết tính chị nên tôi không nói thật dụng ý của tôi trong chuyến đi này ngoài việc tôi cần viết về một mối tình trên internet. Có lẽ chị không bao giờ ngờ được một người con gái khép kín như tôi lại muốn làm chuyện táo bạo, tìm người để đánh mất trinh tiết, như thế này. Tôi đoán nếu biết sự thật Fumiko sẽ nói, “kể cả đàn bà Tây phương cũng không làm chuyện điên rồ như thế. Những người tính chuyện lâu dài không bao giờ ngủ với người đàn ông ngay buổi đầu gặp gỡ. Biết bao nhiêu phụ nữ Hồi Giáo và phụ nữ Trung Hoa tìm cách may vá lại màng trinh còn em tự tìm cách phá trinh. Phá trinh để làm gì? Để được bọn con trai xem em là người bình thường? Và như thế có nghĩa là em công nhận em không bình thường?” Ở đại học tôi sợ nhất là trò chơi quay cái chai khi miệng chai chỉ trúng người bị chỉ phải khai lần đầu tiên đã làm gì để mất trinh và mất như thế nào. Các bạn tôi mất trinh ở trên giường bố mẹ lúc mười sáu tuổi với bạn học, trong nhà tắm, trong cầu tiêu của Câu Lạc Bộ đánh tennis. Tôi thường tìm cách đi lấy thức ăn, nước đá, nhức đầu, đau bụng, cần gọi điện thoại cho ai đó, hay đi tiểu và chuồn. Ha, có lẽ lời phê phán của bọn con trai làm tôi nao núng. Vả lại trước sau gì cũng một lần mất thì mất với Nobu có lẽ dễ chịu hơn. Tôi cần phải có một kế hoạch để chuyện xảy ra một cách tự nhiên. Nhưng tại sao lại chọn ông mà không là một người nào khác? Thứ nhất là bởi vì tôi thích ông hơn bất cứ người nào tôi đang quen biết. Thứ hai là tôi tin cậy ông. Ông dịu dàng, thông minh, và chân thật. Nếu ông không thích tôi và không muốn làm tình với tôi ông sẽ không làm tôi xấu hổ và đau đớn.

Fumiko không phải là người thân của tôi. Chị chỉ là con búp bê kokeshi cao chừng sáu tấc đội mũ lụp xụp. Tôi chưa bao giờ kể cho bất cứ ai biết sự hiện diện của chị bởi vì sẽ chẳng ai tin tôi và người ta sẽ cho là tôi điên. Tôi gặp chị ở một chợ trời. Đó là một con búp bê bằng gỗ có đường kính bằng cái ly uống nước. Tôi có cảm tưởng là con búp bê nhìn theo tôi và tôi nghe như có người nói thầm bên tai “Cô bé ơi cô nên mang tôi về, tôi sẽ là bạn tốt của cô đấy.” Theo lời Fumiko, chị được tạc từ loại gỗ Ent sống trong rừng Bắc Âu thời cổ xưa. Ent là giống cây biết đi biết nói. Có một nhánh cây bị sét đánh gãy cành rơi xuống suối rồi ra sông rồi ra biển. Nhánh cây này được một nhà chuyên môn làm đồ chơi bằng gỗ tạc thành một con búp bê. Vào một dịp khác tôi sẽ kể cuộc đời lưu lạc của Fumiko nhưng ở đây tôi chỉ xin giới thiệu vắn tắt. Tên của chị dài cả chục mẫu tự với nguyên âm phụ âm đứng lộn xộn tôi không thể nào nhớ hết nên tôi đặt tên chị là Fumiko có nghĩa là giấc mơ. Vì được khắc từ một nhánh cây Ent bị sét đánh chị mất khả năng đi đứng nhưng chị có thể xoay vòng tròn cúi đầu ngẩng đầu. Chị vẫn còn giữ được khả năng nói chuyện, thật là may mắn cho tôi. Tôi không biết tuổi chị nhưng trông dáng dấp chừng năm mươi. Khôn ngoan và dịu dàng, Fumiko nhanh chóng trở thành thân nhân duy nhất của tôi. Chị bảo đừng nói về thân thế của chị cho bất cứ người nào biết vì sẽ chẳng ai tin đâu. Vả lại chỉ có những người đã từng chết đi sống lại như tôi mới có khả năng nghe và thấy chị nói.

Fumiko không cần phải dặn vì tôi chẳng có ai thân để kể. Tôi có thể hòa nhập vào cuộc đời ở mức độ nhất định như khi phải làm việc tuy nhiên tôi không thể thân mật với ai hết. Chuyện gì nếu tôi không nói với Fumiko thì tôi nuốt ực vào trong lòng. Thế giới của tôi là thế giới ảo. Ở đó không ai biết tôi giàu hay nghèo, đẹp hay xấu, dễ thương hay đáng ghét. Tôi lang thang trong thế giới blog xem người ta làm bạn, kể chuyện, làm thơ, ca hát, đôi khi nói lén nói xấu thậm chí chửi bới nhau. Tình cờ tôi bắt gặp blog của ông, họa sĩ biết làm thơ. Blog ông vắng vẻ tưởng chừng bỏ hoang. Tôi để một bình luận không ngờ ông phúc đáp. Tôi tò mò về hội họa và thích thơ ông. Tôi không biết hình dáng ông nhưng qua thơ tôi đoán là ông rất già. Bỗng nhiên ông trở thành người thân thứ hai của tôi nhưng tôi không nói cho ông biết điều này. Fumiko không thích thế. Tôi đặt chị trên kệ gỗ phía sau lưng tôi. Ngăn kệ cao hơn đầu tôi nên ở vị trí của chị nhìn thấy mọi trò chuyện của tôi và ông trên computer. Chị phản đối toan tính của tôi kịch liệt. Nếu tôi còn mẹ hay có chị thì mẹ và chị tôi chắc chẳng buông tha. Ôi ôi lẽ nào cột lại tìm trâu. Nhỡ ông ta có vợ thì sao?

Đó là cách suy nghĩ của những người thuộc thế hệ cũ. Thời bây giờ các bạn gái của tôi thường xuyên là những người đi bước trước, tấn công trước, chúng nó, đám con gái tự tin và thành công là những người chủ động tìm kiếm chọn lựa và nếu cần họ cũng ra tay cướp giật. Tôi là người lạc loài từ thế kỷ trước. Và tôi đâu có toan tính chuyện lâu dài thì ông có vợ hay không đâu có ăn nhằm gì. Fumiko nói: “Em yêu ông ấy mất rồi, sao lại đi yêu một cái bóng ảo như thế. Tỉ như ông ấy xấu trai, mặt sẹo và cụt tay?” Tôi trấn an chị. “Không đâu, em chỉ dùng xưởng họa của ông để viết bài cho yên tĩnh.” Chị cười khảy vì câu nói dối vụng về của tôi. Tôi nói thêm như để cố thuyết phục chị. “Ở chỗ ông không có gì để chi phối tư tưởng của em như ở đây, internet, công việc, phone, tiếng xe chạy chẳng hạn.” Tôi nghĩ là tôi chưa hề yêu ai và tôi cũng không biết là tôi có yêu ông không. Tôi chỉ thấy là tôi nhớ ông khi ông vắng mặt. Tôi nghĩ về ông như buổi sáng tôi nhìn thấy sao mai trước khi nhìn thấy mặt trời. Và trong đêm nhìn qua cửa sổ sao mai lấp láy làm tôi nghĩ đến đôi mắt của ông ở một nơi xa xôi nào đó.

Khi tôi thức giấc căn nhà đã ấm hẳn. Lò sưởi đã được nhóm. Tôi nghe tiếng củi nổ lách tách mùi củi cháy thật thơm; đó là hương mùa thu. Thoang thoảng từ phòng ngoài tôi ngửi thấy mùi nước táo vắt được hâm nóng. Trên giường là một cái áo kimono bằng vải trắng thật dày và hơi thô. Mùi vải thơm giản dị. Trời bên ngoài đã tối. Tôi với lấy cái kimono vào phòng tắm. Nước nóng làm tôi dễ chịu. Lòng tôi rộn rã cùng với một chút lo lắng. Nhỡ mà ông không thích tôi?

Tôi lúng túng chìa tay ra. Ông nắm khẽ tay tôi rồi kéo nhẹ tôi vào người ông. Tôi đưa má cho ông hôn, cả hai bên. Tôi ngửi thấy mùi thơm nhẹ nhàng của vỏ chanh và quế trong kem cạo râu của ông. Chiều cao trung bình nhưng vì quá gầy nên thoạt trông ông có vẻ cao. Tóc húi ngắn, trắng gần hết. Da rám nắng rắn rỏi. Màu tóc phản ảnh màu da trông rất hay. Áo polo màu đỏ, quần khaki. Không đoán được tuổi ông có vẻ của người chừng năm mươi mà cũng có thể là bảy mươi. Không giống Nobu trong óc tưởng tượng của tôi chút nào. Một người đàn ông đứng tuổi rất đẹp trai. Tuy mới gặp lần đầu nhưng chúng tôi như đã quen nhau từ lâu lắm. “Ông đến lúc nào, bằng gì, đậu xe ngoài đường rồi đi bộ vào rừng?” Ông nheo mắt cười. Tôi cỡi ngựa, con ngựa trắng đang ở ngoài sân dưới gốc cây. Tôi ngó ra cửa sổ nhưng không thấy gì. Ngang qua bức tranh có con đường gỗ dài chạy vào chân trời hoàng hôn màu cam sẫm tôi nhìn thấy có một con ngựa trắng. Tôi quay mặt đi, cho rằng vì lo lắng và bị kích động tôi trông gà quá cuốc. Cũng có thể vì tôi quên không uống thuốc trị bệnh thần kinh.

Tôi bị bệnh hoang tưởng. Tôi thường nhầm lẫn giữa thật và mơ. Và đó là một trong những lý do đã khiến tôi không thể thân mật với ai. Đôi khi tôi yêu mến một anh con trai nào đó rồi chợt khám phá ra đó chỉ là nhân vật mà tôi tưởng tượng ra. Lâu dần tôi tập cho mình nhận biết người nào là người thật và người nào là người tôi sáng tạo ra. Người nào luôn luôn chìu ý tôi, biết cách làm tôi cười, luôn luôn có mặt khi tôi cần, và biến mất khi tôi bảo anh ta tôi cần yên tĩnh để làm việc, đó là người giả do tôi tưởng tượng ra. Nobu là người thật, tôi biết, vì ông chỉ đến lúc nào ông có thể đến, ông không chìu ý tôi, giữa tôi và ông là một không gian rất ảo. Ông thật nhưng cũng rất giả vì tôi biết ông mà vẫn chưa biết ông là ai. Bất cứ chuyện gì xảy ra giữa tôi với Nobu trong lần gặp nhau này tôi sẽ dùng làm kinh nghiệm cho bài viết. Kinh nghiệm sống. Chuyện có thật và có thể chứng minh.

Ông chiên cơm và khui chai wine. Rượu làm tôi ấm người, má hơi nóng, người tôi râm ran dễ chịu. Lò sưởi cháy âm ỉ, ông tắt đèn đốt nến. Chúng tôi nói chuyện vẩn vơ như đã nói chuyện với nhau qua mạng. Ông dọn chỗ ngủ của ông ngay phòng khách cạnh lò sưởi. Ông nhường phòng ngủ cho tôi. Óc tôi quay cuồng tìm cách quyến rũ ông. Không thể mượn rượu làm bộ say vì cả hai chúng tôi đều không uống nhiều và nếu uống cho say thì tôi sẽ say trước ông. Tôi muốn mời ông khiêu vũ nhưng không biết bắt đầu như thế nào. Một màn tango hay rumba dễ gợi thèm và khiêu khích. Rumba là một điệu vũ của tình yêu mà. Nói như một nhân vật trong một bộ phim khiêu vũ tôi yêu thích là với Rumba người ta ném trái tim lên sàn nhảy và dày xéo nó để cái đau đớn của trái tim hiện lên những bước chân. Còn với Tango tôi có thể ngồi lên đùi ông khi chân của ông ở giữa hai chân tôi, và tôi sẽ nhón chân lên mà hôn ông. Nhưng ông không có vẻ gì muốn khiêu vũ. Nếu tôi rủ mà ông không biết khiêu vũ thì có thể làm ông ngượng. Tôi có nhạc trong laptop. Các đĩa nhạc của ông tôi thấy chỉ có nhạc giao hưởng, độc tấu vĩ cầm, và độc tấu hắc tiêu. Ông bảo, “cô bé ngủ ngon nhé, tôi muốn vẽ đêm nay. Cô nên tự nhiên, muốn mở đèn để viết lúc nào tùy ý. Bao giờ viết xong bài thì hãy về.”

Tôi vào phòng vẫn mặc cái kimono trắng ông đưa cho tôi. Đây là giường là chăn của người đàn ông tôi muốn bước vào đời tôi. Tôi trăn trở mãi không biết làm sao để dẫn ông vào giường. Những nàng cung nữ ngày xưa đã thả lá dâu để xe kéo bằng dê đưa vua đến với họ. Tôi không có gì để mời gọi ông. Tôi không muốn khi quay về nhà tôi vẫn còn là xử nữ. Ông sẽ phản ứng ra sao nếu tôi cứ ra ngoài phòng khách ôm lấy ông mà hôn và lột trần ông ra? Tôi hồi họp tay chân lạnh ngắt. Tôi sợ à? Vô lý! Hay là tôi cứ nói thẳng với ông là tôi muốn ông ngủ với tôi. Đàn ông mà, họ có thể làm chuyện ấy cho dù họ không yêu thương người đàn bà, đúng không? Wine thường có phản ứng kỳ cục trong cơ thể tôi. Nó làm tôi buồn ngủ nhưng không ngủ được ngon giấc. Tôi mở computer nghe nhạc.

Ông gõ, cửa phòng mở hé. “Cô bé còn thức à? Nhạc hay đấy cho tôi mời cô một bài khiêu vũ nhé.” Tôi tung chăn, thầm nghĩ, ước gì ông vào phòng leo lên giường với tôi. Tôi mở bài Santa Maria to hơn. Tiếng nhạc nghe như tiếng tim đập dồn dập. Tôi qua bên phòng vẽ. Tranh, cọ vẽ được dồn qua một góc. Ông cầm bàn tay trái của tôi nâng ngang tầm vai, ngón tay cái của ông ấn phía dưới xương bả vai phải của tôi một chút, vững chắc, điệu nghệ, lưng và cổ thật thẳng, chân hơi rùn xuống. Ông đưa tôi đi theo tiếng nhạc bằng bước chân của loài báo. Ông xoay người tôi nửa vòng xô ra, ông cuốn người tôi nửa vòng quay trở lại trong vòng tay ông, nhún người nghiêng về phía sau, những dip, những promenade, tôi theo bước ông dìu như đi trong mơ, bụng dưới chúng tôi tưởng như chạm mà không chạm dù tôi nghe hơi ấm từ người ông toát ra lan đến bụng tôi. Bước tiến bước lùi đôi chân chúng tôi hoàn toàn đan vào nhau va chạm ở phía bên trong đùi gần háng làm người tôi rạo rực. Người tôi nóng hừng hực và ẩm ướt. Đôi lúc má chúng tôi áp vào nhau. Tôi nghe hơi thở ông nồng mùi thú hoang, làm tôi muốn cắn, muốn nhai nuốt ông. Tôi muốn giả vờ ngã và kéo ông đè lên người tôi, hay là tôi đè lên người ông. Ý nghĩ mới vừa thoáng qua mà bản nhạc sắp chấm dứt. Nốt nhạc cuối ông bẻ người tôi ngửa ra phía sau. Ôi tôi đã để lỡ cơ hội rồi Chân ông duỗi dài và tôi lỡ trớn phải ngồi lên đùi ông. Tôi thảng thốt cảm thấy phía dưới mình trống trải. Cái kimono buông thả và tôi trần trụi. Ngực tôi đập loạn xạ và tôi tỉnh ngủ. Chỉ là giấc mơ thôi sao? Sao mà giống thật thế. Tôi hay có những giấc mơ không đầu không đuôi vô nghĩa không mạch lạc nhưng chi tiết rất sống động. Giấc mơ này ngoài vừa mạch lạc vừa sống động làm tôi thấy tiếc nuối ước gì được mơ lâu hơn. Chưa khi nào tôi được dìu trên sàn nhảy như thế. Sau một lúc bàng hoàng tôi tự cười mình, đã mong muốn mãnh liệt đến độ cái mơ ước chạy vào trong giấc mơ mà sao tôi lại sợ hãi khi thấy cảm thấy mình trần trụi. Kỳ cục chưa.

Tôi ra đứng cạnh ông. Ông mặc quần pajama màu xanh và cởi trần. Trên giá vẽ bức tranh có bầu trời hoàng hôn màu cam và bên cạnh con đường gỗ chạy dài tít chân trời đã thấp thoáng đường nét của của một con ngựa trắng thứ hai. Mùi sơn thật nồng. Tôi lấy một cây cọ nhỏ chấm vào một mảng màu và soi gương tự vẽ một cái hoa trắng trên má. Rồi tôi vẽ một cái mặt cười màu trắng trên mu bàn tay trái. Khi ông nhìn thấy tôi vẽ lên cổ chân tôi, ông hỏi: “Em có cho phép tôi vẽ thư pháp lên người không?” Tôi mừng rỡ, đây là một phương tiện giúp tôi quyến rũ ông nhưng tôi bỗng sợ ông khinh tôi. Chuyện kỳ lạ. Chỉ có những người thuộc về thế kỷ trước mới có nỗi lo sợ như thế. Tôi tự thuyết phục. Họa sĩ vẽ người mẫu trần truồng là chuyện thường. Đáng lý ra tôi nên lo sợ đây cũng chỉ là giấc mơ. Thấy tôi đứng tần ngần lưỡng lự ông trấn an. “Em có thể mặc cái kimono mà hai vạt áo xoay ra phía sau lưng. Như thế phía trước của em vẫn được che kín. Tôi sẽ đốt lò sưởi to hơn để giữ cho em ấm áp.” Ông dùng một loại sơn khác, màu khô và không mùi hóa chất. Ông nặn trong ống sơn ra hai màu trắng và đen. Tôi vào phòng xoay cái kimono từ trước ra sau rồi ra ngoài ngồi xoay lưng về hướng lò sưởi để ông vẽ chữ lên người tôi bằng một cái bút lông có ngọn to bằng đầu đũa. Ông viết từ trên xuống dưới từ phải qua trái. Ngọn bút lông chấm sơn mát lạnh mơn trớn trên da trần của tôi làm tôi xôn xao ngứa ngáy, bụng tôi nóng hừng hực. Ông bảo ông viết một bài thơ Đường trên lưng tôi. Tôi xin ông chụp ảnh lưng tôi nhưng ông bảo là ông không có máy ảnh. Thường thường tôi mang máy ảnh đi khắp nơi nhưng lần này tôi lại quên. Tôi chỉ cần ông đặt bàn tay lên eo tôi và chạy dài xuống đường cong của bờ mông tôi để tôi có thể mạnh dạn kéo ông ngã xuống ngay trước lò sưởi nhưng ông vẫn giữ một thái độ rất tự nhiên thoải mái. Ông khen tôi có làn da rất đẹp cho bức họa. Tôi muốn kéo dài thời gian và tìm cách để ông thèm muốn tôi nên tôi đề nghị ông vẽ phía trước ngực tôi. Ông đổi cây bút lông đầu nhỏ hơn viết mười bảy chữ hài kú trên vú trái của tôi. Ngón tay út của ông chạm khẽ lên da tôi để làm điểm tựa. Tôi muốn ông vẽ lên phía đùi trong của tôi ông vẽ một bài thơ bốn câu bảy chữ màu đen. Mặt ông thật gần với thân người tôi. Hơi thở từ mũi ông chạm vào da đùi non của tôi làm tôi thấy nhột nhạt và nóng người. Dường như sơn trắng đã biến thành kem vanilla và tất cả những mực đen biến thành chocolate và ông biến thành một kẻ thích thức ăn ngọt. Tôi muốn ghì đầu ông và gác chân lên cổ ông nhưng vẻ tỉnh táo đường hoàng thản nhiên của một họa sĩ làm tôi sợ. Vẽ xong, ông rót cho tôi thêm chút wine, bảo rằng tôi nên đi ngủ kẻo mệt. “Nếu cô sợ lạnh thì nên mở cửa phòng để hơi ấm từ lò sưởi vào phòng. Nếu cô quấn tấm khăn giường lên người thật kín và đừng lăn lộn thì vết sơn trên người sẽ không phai.”

Tôi ấm ức vào phòng và biết mình đã lỡ cơ hội thêm lần nữa. Computer của tôi đang phát ra một bản nhạc dành cho các cô bé mới bắt đầu lớn, Kiss The Girl trong phim The Little Mermaid. Tiếng gió luồn qua đám sậy. Tiếng trống bập bùng của nhạc vùng Caribbean. Giọng hát trầm ấm của ông già da đen, hối thúc chàng hoàng tử nhanh lên hôn cô gái câm, phải hôn cô để cô không mất linh hồn vào tay bà phù thủy khi cô bán giọng hát như tơ trời của cô để đổi lấy đôi chân, ru tôi vào giấc ngủ. Ấm ức nhưng tôi vui vì biết Nobu không phải là một nhân vật do tôi tưởng tượng. Tất cả những gì tôi làm đều do sự điều động chỉ dẫn của ông. Nếu ông là nhân vật do tôi tưởng tượng chắc chắn là ông phải biết ý nghĩ tôi muốn đánh mất cái trinh nguyên với ông và vâng lời tôi. Có thể là tôi đã yêu ông. Tôi không biết tình yêu ra sao nhưng tôi nhớ ông rất nhiều. Tôi luôn mang ông trong trái tim tôi trong những bước chân lang thang ngoài phố. Đôi khi tôi thèm được nắm tay ông chạy băng qua đường, ngồi với ông ở một công viên có họp chợ lộ thiên cùng ăn chung với ông một cái hot dog, ông cắn một đầu và tôi cắn đầu bên kia. Tôi muốn nói cho ông biết tôi thèm nằm bên cạnh ông dưới một gốc cây có bóng mát thật to để nghe ông hát rằng xưa có gã từ quan lên non tìm động hoa vàng ngủ say.

Có lẽ tôi ngủ không lâu. Ánh sáng chập chùng ở phòng bên ngoài. Gió rú chung quanh nhà. Tiếng gió nghe như tiếng chó tru hay tiếng những con mèo rượng đực. Hay đó là lời than thở của những con ma áo thụng mặt trắng không mắt không mũi vây quanh nhà. Tôi thấy rờn rợn trên lưng và nhói buốt ở gan bàn chân. Tôi đi ra phòng vẽ ông đang nằm trên tấm nệm trải dưới đất trước lò sưởi. Tôi kéo chăn leo vào nằm cạnh ông, úp mặt vào lưng ông. Tôi ngửi thấy mùi xà bông và thoáng có mùi của lá sồi khô. Như thế ông phải là người thật bởi vì những nhân vật do tôi tưởng tượng thường không có mùi. Còn những thanh niên thật mà không hợp với tôi thì họ có đủ thứ mùi cà phê, thuốc lá, và mùi không tắm. Nằm im một lúc thật lâu ông trở mình quay sang ôm tôi.
“Bé không ngủ được?” Ông hỏi chuyện đời tôi. Người tôi yêu là ai. Tuy tôi lười không muốn nói nhưng tôi cũng kể sơ qua cho ông biết vê Fumiko. Đôi khi tôi nghĩ Fumiko chỉ là sản phẩm tưởng tượng của tôi. Tôi tự cấu tạo một bóng ma để làm bạn. Ông cười khẽ chế nhạo tôi là tôi chỉ là một cô bé sợ cuộc sống thật, nên tìm chỗ trú ẩn trong ảo tưởng. Không dám yêu ai vì sợ bị người ta chê. Tôi cũng nói thoáng qua cho ông biết về cái bệnh hoang tưởng của tôi, những người tôi sáng tạo ra để đóng vai trò người yêu tôi. “Bé phải bước cả hai chân vào cuộc sống. Bé phải đi tìm hạnh phúc chứ không thể chờ hạnh phúc đến với mình.” Tôi kể ông nghe mối lo sợ của tôi là ông chết trước khi tôi có cơ hội gặp ông thì ông cười khẽ: “nếu tôi có chết tôi cũng sẽ tìm về với bé.” Tôi rướn người hôn lên môi ông. Chúng tôi hôn nhau chậm và rất lâu. Tôi áp mặt vào ngực ông thấy dễ chịu vì hơi ấm. Tôi nghe người mình ấm dần và nghe nhịp đập của tim ông. Tôi chìm và chìm vào giấc ngủ. Tôi mơ hồ nghe tiếng trống như tiếng trống người tiền sử khiêu vũ trước đống lửa, rừng rú, kích động, càng lúc càng nhanh. Tiếng trống chuyển sang như tiếng trống của những vũ khúc múa bụng của các nàng vũ nữ Ai Cập, hoan lạc gợi tình. Tôi vuốt tay lên người ông. Tôi kéo tay ông đặt lên bụng tôi. Dường như tôi không còn biết đất trời gì nữa. Tôi muốn leo lên người ông kẹp ngang bụng ông và biến thành quận chúa phi con ngựa trắng, tóc bay trong gió, má tôi áp vào cổ ngựa và chúng tôi sẽ bay suốt cánh đồng cỏ thật xanh. Ông trở mình lật tôi nằm nghiêng qua bên trái. Ông ở phía sau tôi, đầu tôi gối lên cánh tay ông. Tay trái của ông khóa kín tay trái của tôi. Tay phải của ông nắm chặt cổ tay phải của tôi. Tiếng trống chuyển sang điệu trống vùng biển Caribbean, vui nhộn, hoan lạc, rậm rực. Tôi mơ hồ nghe tiếng nói của Michael Cain “Blame it on Rio.” Tôi mất thế chủ động. Tôi ấm ức muốn lồng lộn, muốn khuấy cho lửa cháy thật nhanh cho người tôi tan loãng thành những giọt mật rã rời. Như một kỵ mã tài ba biết ghìm cương ngựa ông nắm cứng những ngón tay tôi, dùng chính cườm tay tôi chườm khắp người tôi. Tôi leo đỉnh cao của hoan lạc rồi chới với rơi vào vực thẳm của đam mê. Và khi tôi điếng ngất, rã rời, thì ông làm chủ tôi. Toàn vẹn. Tôi hoàn toàn khuất phục. Góc tường cuối phòng tỏa ánh sáng màu indigo thật dịu mắt. Trên tường trong ánh sáng indigo hiện ra hình ảnh đôi thiên nga cỡi lưng nhau lặn xuống nước. Từng đôi bướm chở nhau đi. Hoa hướng dương cúi mình xuống ôm lấy cái hoa thấp hơn. Lá phong mùa thu đỏ thắm trông giống như những rừng hoa azelas nở đầu mùa xuân. Tôi thấy mình đang rơi thật chậm vào hố sâu của giấc ngủ. Con bọ cạp đỏ trên cánh tay của tôi không còn ngứa ngáy nữa. Tôi thấy êm ả, hạnh phúc, và bình an. Tôi chưa bao giờ có cảm giác dễ chịu an tâm như thế này. Ước gì tôi được ở trong cảm giác bình yên trong vòng tay của ông mãi mãi. Nếu có ai bắt tôi định nghĩa tình yêu là gì thì tôi sẽ không ngần ngại nói rằng tình yêu là cái cảm giác bình yên đưa tôi vào giấc ngủ.

Khi tôi thức giấc không còn thấy ông bên cạnh. Tôi vào phòng ngủ viết một mạch mười trang giấy về chuyện hai người quen nhau trên mạng. Tôi giữ lại chi tiết hai nhân vật nam nữ đã yêu nhau trong ánh sáng lung linh của lò sưởi và tiếng trống bao trùm căn nhà. Đây là điều tôi muốn giữ riêng cho tôi. Tuy nhiên tôi mở ngõ là rất có thể người ta yêu nhau và làm tình với nhau ngay từ lần gặp đầu tiên. Chuẩn bị ra về tôi đi ngang phòng vẽ. Trong tấm tranh có một người đàn ông áo đỏ đang cỡi con ngựa trắng và con ngựa nhỏ bên cạnh dậm chân có vẻ như chờ đợi tôi. Tôi bàng hoàng. Như thế có nghĩa là Nobu cũng chỉ là một nhân vật do tôi tưởng tượng. Những cảm giác yêu thương say đắm đầy tin cậy đó chỉ là ảo ảnh thôi sao? Bất công quá. Ông là tất cả những mơ ước tôi gói ghém suốt cuộc đời, người thầy và người bạn, xa mà gần, ảo mà thật, vừa cổ xưa vừa hiện đại, vừa lãng mạn vừa thực tế. Và như thế là tôi sẽ mất ông mãi mãi? Tôi thấy đau đớn đến độ mệt mỏi buông xuôi. Tôi quị xuống trước tấm ảnh. Trước khi chìm vào cơn mê tôi thấy bàn tay của Nobu từ trong tranh đỡ tôi đứng lên.

Cô bạn gái chung phòng, Fumiko, gọi xe cứu thương đưa cô gái tên Thường Mơ vào bệnh viện. Thường Mơ bị bệnh mất ngủ trầm trọng đã đi tìm giấc ngủ bằng wine và thuốc ngủ mạnh. Cô rơi vào cơn hôn mê ngủ hai ba ngày chưa tỉnh giấc. Những bài nhạc và tiếng trống trong computer Thường Mơ đã xếp đặt cho lập lại suốt mấy ngày nay làm Fumiko điên tiết nên cuối cùng cô vào phòng của Thường Mơ để tìm hiểu. Fumiko khai với bác sĩ là, Mơ bị yếu thần kinh thường hay lẫn lộn giữa ảo tưởng và sự thật. Cô thường tưởng lầm Fumiko là một con búp bê và đôi khi cô nghĩ là cô yêu một người ở bên kia mặt hồ của ảo giác. Khi khám bệnh cho Mơ vị bác sĩ hỏi Fumiko có biết ai đã vẽ những thư pháp lên người Thường Mơ không. Fumiko ngạc nhiên. Sống chung phòng với Mơ đã một năm, Fumiko chưa hề nghe Mơ nói về người bạn nào làm họa sĩ cả.

[1] Dịch từ bài thơ The Hermit của nhà thơ Trung Quốc Hsu Pen (Richard Lewis dịch sang tiếng Anh)

Just A Dream

Author: Nam Huân

Translation: Đặng Hoàng Lan

I am thirty years old, but I’m still a virgin. I’m neither ugly nor conservative in my concept of preserving one’s virginity until marriage. This idea has long prevailed in Vietnam, but it has begun to change over the last century. I am no longer in Vietnam and I don’t want to waste my time worrying about outdated customs. All my time and energy is devoted to study and work. I want to succeed in my career and have a good job before thinking about love or marriage. I don’t indulge in social distractions, therefore, I don’t establish deep relationships with anyone.

 

Sometimes when I go out to a pub or coffee shop with other people my age, but I am embarrassed by my shyness and I always feel like a failure. There is an invisible barrier that separates me from the Europeans who all have names like James and John, or Rob and Rex. The same fence separates me from the young Asians who grew up in Western culture like the Japanese boy, Wantanabe, and the Korean boy named Huang. Huang is the most honest boy I know. He said, “You are like a Native American with  your brown skin and black hair.” Even though I was wearing a sexy turquoise and white dress, he didn’t blink. Actually, I think he was watching my full breasts because of my low-cut neckline. After a few boring coffee breaks together he said, “I don’t want a lover who is a bookworm!” Sometimes when I see him on the street, he avoids my gaze and pretends not to see me. John, my lab partner, invited me for coffee. He told me to go to his dorm room where he treated me to an excellent cup of coffee. I had not finished drinking my coffee when I went to the bathroom which was across from the bedroom to wash my hands. When I came out of the bathroom, I found him in the bedroom standing naked by the bed laughing brazenly and masturbating. At that time I wished it was all just a dream so that I could point my finger at him and tell him to disappear. I would tell him that he was a demon. Then I would smile happily to see him disintegrating slowly like the burning of an old film reel.

 

I became more closed, but I was not really sad. I only regret that I spent so much time worrying about gossip. Everyone said the same thing and I somewhat agreed with them. I was like a lost person from the distant past, and every time I walked by a group of men, I imagined they were whispering, “That girl isn’t normal. She is cold like a dead fish. Maybe she is still a virgin. She must have some mental problems. There must be something psychologically or physiologically wrong with her. Maybe she is a lesbian.”

 

In the eyes of the American boys, I was too Vietnamese. With Vietnamese boys, I was considered to be white. They thought I was also brainwashed to think I was white. I don’t know how to coddle or indulge a man. These are typically considered lovely qualities in a Vietnamese girl. I know that I don’t have any mental or physical problems. I used to divert my bodily cravings into my passion for work. I’m not shy, but I’m not very talkative. I prefer to express my thoughts in writing rather than words. I’m still young, so I don’t need to rush. I console myself even though I secretly know that in this country, a thirty year-old girl who still doesn’t know the smell of a man is perhaps considered unusual, but my story really isn’t so strange. There is a red scorpion on my left bicep. Sister Fumiko said that the sign of the scorpion was only found on virgins in ancient times. This scorpion bites my arm every night which causes me to itch and ache. If it is indeed the sign of a virgin, then I need to lose my virginity in order to erase it.

 

The editor of the local newspaper, “Breaking Dawn”, told me to write about the theme of love on the internet. He wanted to know my views on people who met and got to know each other through this medium. Does internet love actually succeed? How do potential partners meet for the first time? How long does it take to meet and fall in love ? When do they come together to make love? The editor set the premise of the article. He believed that the love story must be in a fixed order (sequence). First, the couple gets to know each other. Then, they fall in love with each other. Later, they make love. I don’t want to disagree with him. Formerly in Vietnam, people get married before making love. Marriage without love is commonplace. Marriage first, love second. In most cases, couples fall in love after they get married and have sex.

 

My generation, born at the end of the twentieth century and the first part of the twenty-first century, was the first generation of the internet, e-mail and blogging. We were the first generation to play Final Fantasy and World of Warcraft. Humans are very solitary. One doesn’t have to be in love to make love. One only needs to be drunk. In college it’s normal to sleep together one night and then pretend not to know each other the next day. Sometimes there is thin line between love and sex, and it’s very fragile. Love fulfills the soul. Sex satisfies the body. Which one comes first? Do we sublimate our love-making to fit our ideas of passionate love? Or does the ultimate harmony of body open the way to love? I don’t know. But I dared write about this topic. Writing about what you haven’t experienced is a great challenge. I choose to rise to this challenge.

 

Like many people of my generation, the internet is water and I am a fish. I used to think that if there weren’t internet, I couldn’t live. The web is considered to be a clandestine place of dishonest people. Every day people criticize the stories of other people who lie and cheat at love and money. Actually, deceptions in love have befallen young victims since ancient times. And there are many examples of love affairs in which the man abandons his lover while she is pregnant. The internet can cause shy and reclusive people to isolate and bury themselves in video games. These unfortunates are becoming alienated from society.

 

Many people of our generation are addicted to the internet. Even in Korea some people leave their children to starve to death because they keep playing video games. I don’t belong to that group. The internet is a means to an end like money, a car, or ambition. If we know how to use it properly, it will help us greatly. If we abuse it, it can be poison.

 

I use the interwebs for everything I need for my work and life. From researching common diseases and internet slang to online shopping, the internet is an important part of my life. The internet helps people who are half a world away stay in touch. Through email, social media and video conferencing, people can get together and become close friends.

 

I have several close friends with whom I chat, share my intimate secrets, and play video games online. We know each other, but we have never met face-to-face. We only know each other from our online interactions.
For example, I have read several long posts from a couple of bloggers that I met on the net. This couple met each other through their blogs. They fell in love with each other and got married. Actually, I am not sure if they loved each other before their first meeting or if they met first and then fell in love later. I saw the wedding photos they posted on their blog after they got married when all of their blog followers congratulated them on their marriage. After the wedding, they went on their honeymoon and then they no longer posted on their blog.

 

I have another inspiration. His name is Nobu, and I met him on the internet. He is a painter whose paintings are abstract with straight, narrow lines and sharp edges. His pictures are strong and impulsive. He uses many dark reds, dark yellows, and browns like Bernard Buffet’s drawings. When he paints nude women, their stray hairs are jagged like barbed wire. His illustrations are strange, but eye-catching.
He also writes poetry. His poems are in contrast with the sharp, straight lines in his paintings. His poetry seems to be as quiet as a Zen master’s.
“I live so far away from the world.
I look up to see only the high mountains.
In my silent dream,
The stream is flowing.
My song is the wind,
And the soft whisper of rain drops.
Blooming flowers fall on the ground.
People come and go.
Years pass.
Life continues. “[1]

 

I often chat with Nobu. When I can’t sleep I usually send him a message and then he gets online to chat with me. I like to hear him talk about poetry and painting. He says he likes reading my blog because I look at life innocently and honestly. In the last century, it seems that we are souls who have fallen and lost our way in the world . The real life for the spirit lies in the virtual world of the internet. A world where we can just push a button or turn off the power and all the activities that connect us to the physical world are also turned off. Everything disappears as if it were never real.
Then one day I kept waiting for Nobu, but I didn’t see him. I sent messages to him, but he didn’t respond. Nobu disappeared as he had never done before. He made me writhe in anguish and I had so much turmoil in my heart. I woke up during the night to look for him online. When I got up in the morning, I ran to the computer to wait for him. I was exhausted due to lack of sleep. In the afternoon, I looked for him. In the evening, I looked for him. I looked forward to an e-mail, a new post on his blog, a text message, a yellow or green dot on Google chat, or anything else to let me know that he was alive. Previously, when he would disappear for a few days, he always forewarned me or explained the reason for his absence later. The absence of a person I have never met existed in me so strongly. Was I addicted to him or was I addicted to the internet?

 

I’m scared of what’s going on. Is he dead? No, that is not possible. He is my friend and teacher. He is the one who I tell my secrets to when I have insomnia. If he dies, how will I know? But, do I really need his presence? I can write an article without his help, but I can’t stand his absence from my life. Suddenly, the absence of this person in the virtual world has become an empty space in my real life.

 

I remember agonizing over a person I have never met. What a weirdo! The ephemeral virtual world that disappears with one click is overflowing into my real life and it is upsetting my eating and sleeping. Life is transient, abstract, and hard to define. But, the daily pains of life such as a toothache, abdominal pain, or a heart attack are tangible and sometimes permanent.
My friend, Fumiko, comforted me when she saw me writhing in pain. I moaned, “What happened? Why did he disappear without any words as if I didn’t exist in the world?”

 

Fumiko pushed her hat down over her forehead and looked up at me, “Life is like that. People create blogs and leave them when they get bored. They lose touch with their followers, so they stop keeping their blog and open another one as they start a new chapter of their life. The blogosphere is just a virtual world where people can lie and put on a good face of success that they only dream of in real life. He is nothing to you.”

 

It’s true that he doesn’t relate to me. But, I don’t agree with her that the blogosphere only contains illusions and lies. I am very honest and I believe Nobu is as honest as me. In fact, the internet is where I can live with myself the most. I don’t dream of him. Nobu hasn’t promised me anything. We are like two neighbors separated by an invisible wall. Or maybe the wall is real and we are ghosts. Or perhaps the net is like the surface of a lake and we are fishermen. Or perhaps we are kingfishers watching the moon from the bottom of the lake.

 

I hoped and waited, but I didn’t know what to expect and what to wait for. I felt my stomach tighten as if something was torn inside of me. I would be petrified if I didn’t see him. I would catch fire if I lost him.
“Oh, you are crazy, Baby. You can’t lose what you don’t have,” I told myself. “No matter what you do, you can never return to the time when you didn’t know him.”
Before I met him, there weren’t any gaps in my soul. Now that I can’t find him, the emptiness in my soul is so immense.

 

I need to talk with him about all sorts of nonsense like good books, interesting movies, and the local weather. I would ask him, “Have you had lunch yet? Did you have dinner this evening? What do you eat? Did you have a good meal? Let me eat with you. What have you been through? Where would you like to visit before you die?”

 

These random things bring us together. Maybe because we are apart and we have never met face-to-face, we share each other’s dreams. The things we talk about are very real. They aren’t easy to say when people face each other.
People often assume that I am eccentric and don’t get along with anyone. Actually, I’m just an introvert. I don’t know how to communicate. I have never been loved by anyone. I don’t think that he and I have the need to impress each other or to polish ourselves. For what? In this virtual world, beauty, property and status have no place except when we are dragged out into real life and we burn one another with the light of life. We tell each other what we like and what we don’t like. We are always honest with each other. We always express our thoughts honestly in our contemplations and conversations.

 

Neither of us likes crowds. I usually feel lost in a crowd. I feel fragile, insecure, and anxious. It seems like people around me are often disgusted by my presence. To be honest, I also dislike myself when I am surrounded by people. I only feel at ease and comfortable when I talk to him. Many times I wish I could get into the computer and pull him out. I would hold his face and kiss him softly and passionately.
Many nights I longed to lie in his lap and lean against his chest. I imagined his smell. If I were crazier than I already am, I would probably believe that I could turn into a computer to find him. After waiting for him for hours online, I was so exhausted. Finally when I was sick with despair, he appeared again. Bing! The little status light turned green on the computer screen like a charming smile.
“Hi, Baby. How are you?”
“I’m exhausted!”
“Why?”
“Insomnia!”
“Why can’t you sleep?”
“Ugh! There is a article that needs to be written, but I can’t write because of all the noise.”
“If you want, you can use my studio for a few days. In here, you can write because there is nothing to bother you. The atmosphere is very quiet. You can go online with your cell phone if your phone company offers service in this area. It is located in the middle of a valley surrounded by many mountains. Sometimes there is no cell phone service at the studio which is inconvenient. There will be fewer distractions so you can focus on your writing.”

 

He emailed me a map to show me the way to his studio.
He wrote, “You need this hand drawn map. After traveling off highway 115 and 806, you will turn onto a narrow road and the streets are unmarked. You have to drive because there is no public transport. You will have to park on the main street and walk about two kilometers to get there.”
I accept his invitation. His studio is in a forest in the Northwest. It’s about two hours drive from where I live.

 

His studio is a Tudor-style little house in the middle of the woods. Its walls are made of stone. The main doors and windows, as well as the roof, have green painted borders.
Along the windows the ivy vines begin to crimson. Sunshine streams through the leaves in a cool pale yellow. The house looks like a fairytale house as if it were lost in a Thomas Kinkade’s painting. It is like the house is surrounded by a halo. My heart flutters and I crave a long sleep. For people with insomnia, this is a very rewarding feeling.
I feel under the carpet to find the key as he instructed. I open the door to the house. The inside of the house is bigger than I had thought. The living room has a fireplace. Wood used for heating is stacked outside on the porch. The house is quite cold and full of dust. It is full of light due to many windows. The interior decor is very simple with many pictures hanging on the walls.
In the corner of the room, there are paints and brushes scattered about messily without any clear organization. There are sheets covering three unfinished canvases. It seems that the owner does many things at the same time. Perhaps he gets bored with his work when he loses his inspiration.

 

The largest room was used as a drawing room. The smaller room had a small bed with dark brown sheets. On the stone wall of the bedroom there is a big picture of a forest with golden beams of sunlight coming through the leaves of the lush vegetation.
I flipped on the light switch. A soft indigo-colored light emitted from a corner of the room. The light made the picture change color. Then, I crossed the drawing room and turned on a lamp. Bright light illuminated an unfinished oil painting on canvas. The picture painted a large pasture set against a dark orange sunset with a long wooden path leading toward the horizon. I felt that the picture was missing something such as a white horse.
I looked around and admired the stone fireplace with its blackened chimney. I ran my fingers across the stone wall and fiddled with the crevices between the rocks. It was late autumn. The sun had set and the inside of the house was a bit cold. I was too tired to slumber and I wanted to sleep for a very long time. I was dying to light a fire in the fireplace, but I didn’t know how to do it.

 

Actually, we didn’t know anything about each other except that we were both bloggers with fake names. Nobu was a name I had assigned to him. He was named after a character in a famous Japanese story. In the story, Nobu was a smart, affectionate, but slightly gruff character. He was very honest, especially in matters of love. Nobu had lost one of his hands, and his face had been disfigured by burns he had sustained during the war. I wondered if my Nobu thought he was as ugly as the Nobu from the story. Would I be afraid of him if he had scars on his face and a crippled hand?
I wonder whether he will be disappointed or not when we meet each other. We have never defined our relationship as friendship or love. Fumiko says that if it is love, it is false love. What is a false love? Is false love just thinking that I love someone when I really don’t? Or is false love just not thinking that the relationship will end in marriage? I don’t know. I never ask myself these things. I’d rather have a deceitful love than a false love.
Fumiko asked me, “How did you meet him? If he is a bad guy, he might cheat on you. Are you not afraid of being a sex slave? Are you not afraid of being starved and tied up? Are you scared?”

 

Because I know Fumiko, I haven’t honestly told her about my intention for this trip except that I want to write about an affair on the internet. Perhaps, she never suspected a shy girl like me would want to do something so bold like finding someone to take my virginity. I guess if she knew the truth, Fumiko would say, “Even Western women don’t do crazy things like that. People who want a long-term relationship never sleep with a man on the first date. Muslim women and Chinese women are trying to sew their hymens while you are trying to find a way to destroy it. Why do you want to lose virginity? Do you want the boys to see you as a slut? Do you realize you are not normal?”
In college the game I feared the most was spin the bottle. When the mouth of the bottle points at someone, that person must tell about their first time. Many of my friends lost their virginity in their parents’ beds or in the bathroom or the tennis club ballroom with their classmates. When I the bottle points at me, I often find an excuse to get food or ice. Sometimes I tell them that I have a headache or cramps or that I have to make a call or I need to urinate so that I can escape. Ha! Maybe I’m worried about what the boys will think. After all, I will only lose it once. If I lost my virginity to Nobu, it might be pleasant. I need to have a plan to let things happen naturally. But why did I choose him and not someone else? The first reason is that I like him more than anyone I know. The second reason is that I trust him. He is gentle, intelligent, and honest. If he doesn’t like me and doesn’t want to make love with me, then he will not make me feel ashamed and embarrassed. He will not hurt my feelings.

 

Fumiko is not my relative. She is only a six-foot tall kokeshi doll with a floppy hat. I have never told anyone about her because no one would believe me and everyone would think I am crazy. I met her at a flea market. She is a tall thin wooden doll as big around as a glass of water. When I first saw her, I felt like the doll looked at me and whispered in my ear, “Little girl, you should take me home. I will be your good friend.”

 

According to Fumiko, she is carved from the woods of the Ents in a forest of ancient Europe. Ents are walking and talking trees. A branch of an Ent tree-being was struck by lightning. This branch fell down into a stream, then floated down a river where it was carried out to sea. A carpenter who makes wooden toys carved the branch into a doll. On another occasion I will tell you about Fumiko’s lost life, but here I will only briefly introduce her. Her name is very long with more than a dozen letters in which the vowels and consonants are scrambled in a mess. I could not remember her real name, so I call her Fumiko which means “dream”. Because she was carved from the branch of an Ent tree that was struck by lightning, she has lost the ability to walk. However, she can rotate, raise and lower her head as well as talk which was lucky for me. I don’t know her exact age, but she looks about fifty. Fumiko has quickly become my only relative. She is wise and gentle. She tells me not to talk about her identity with anyone because no one will believe me. Also, only those who have died and come back to life like me are able to hear what she says.

 

Fumiko doesn’t give me advice, therefore, I have no one to confide in. While I am working I can integrate into daily life at a certain level, but I can’t be intimate with anyone. If I don’t tell my stories to Fumiko, I will swallow them myself. My world is a virtual world. There, nobody knows whether I am rich or poor, beautiful or ugly, loving or hateful. I just wander in the blogosphere where people make friends, tell their stories, write beautiful poems, and sing their favourite songs. Sometimes they speak secretly and even curse at each other.
Once by chance, I caught up with Nobu’s art and poetry blog. His blog was completely empty as if it had been deserted. I left a comment and he replied unexpectedly. I was curious about painting and liked his poetry.
I didn’t know what he looked like, but his poetry made me think he must have been very old. Suddenly he had become my second relative, but I never told him this. Fumiko didn’t like that. I put her on a wooden shelf behind my back. The shelves was above my head, and in that position she could see all my conversations with him on my computer screen. She protested my determination intensely. If I had had a mother or a sister, they would not have let me do it. It’s uncommon for a young girl to chase a man especially if he is married. But, I didn’t care.

 

That is the way the older generation thinks. Nowadays, my girlfriends are often the ones who make the first move. They are the ones who actively pursue and attack their men. And if it’s necessary, they will steal another woman’s man. I have been lost since the last century, and I don’t care about having a long life with him. Therefore, it doesn’t matter whether he has a wife or not. Fumiko said, “You have fallen in love with him. Why do you love a virtual shadow like him who is ugly, scarred and crippled? ”
I assured her, “No, I only use his quiet studio to write my articles.”
She laughed at my clumsy lie. I tried to persuade her, “There’s nothing to distract me there like internet, work, phone, etc… ”
I thought I had never really loved anyone before. I didn’t know whether I loved him or not. I just felt that I missed him when he was absent. I thought of him each morning as I looked at the faint stars before sunrise. The glittering stars at night made me think of his sparkling eyes somewhere far away.
When I woke up, the house was warm, and fire was burning in the fireplace. I heard the wood crackling and smelled the fragrant burning firewood. It smelled of autumn with the scent of apple juice wafting in from outside. On the bed there was a thick, coarse, white kimono. The fabric was clean and simple. It was already dark outside. I reached for the kimono and entered the bathroom. The hot water made me feel good. My heart fluttered with a bit of anxiety. What if he didn’t like me?
Suddenly, he was there. He must have come in while I was showering. I reached out to him. He grabbed my hand gently and pulled me to him. I offered both of my cheeks for him to kiss. I could smell the lemon and cinnamon scent of his shaving cream. He was average height, but he looked quite tall because he was too thin. His short, almost white hair contrasted starkly with his dark tanned skin which made him look quite impressive. He wore a red polo shirt and khaki pants. He looked to be about fifty or maybe seventy. Unlike the Nobu of my imagination, he was a very handsome older man. I felt that we had known each other for a long time even though we just met.

 

I asked him, “How did you get here?”
He squinted, “I rode on my horse. It’s standing outside the yard.”
I looked out the window but I didn’t see anything. Then I turned my attention toward the large painting that I noticed when I entered the room. I realized that there was a white horse standing at the end of the long wooden path running toward the dark orange horizon. I turned my face away from the painting because I thought I must have been confused. Maybe I was too worried or too excited. Maybe I had forgotten to take my medication for my mental disorder.

 

I am paranoid. I often confuse reality and fantasy. It is one of my reasons that I have never been close to anyone. I have fallen in love before, but eventually I realized that the man of my affections was only a character from my imagination. For years, I have learned to distinguish a real person from an imaginary person. My imaginary man is the one who always cares for me and makes me laugh. He should only appear when I need him, and he should disappear when I need to work. Nobu wasn’t a real man because his arrival was always sudden and unpredictable. There was a virtual space between us because until now I didn’t know whether Nobu was real or imagined. However, if anything physical happened between us during our meeting, I could write about the experience in my blog. That would prove that Nobu was real.
He fried some rice and opened a bottle of wine. The alcohol warmed my body and made my cheeks red. He put out the candles, but the fireplace was still smoldering. We talked about nonsense with each other as if we had never chatted online. He arranged a bed for himself in the living room in front of the fireplace and he gave his bed in the bedroom to me. I was trying to find a way to charm him, but I couldn’t drink enough wine to get drunk. I wanted to ask him to dance with me, but I didn’t know how. Perhaps, a sexy dance like the tango or rumba might ignite a passion within us.

 

People say that the rumba is the dance of love. It allows us to express our anguish in every footstep as we leave our hearts on the dance floor. During the rumba, our legs would be intertwined and I could stand on my tiptoes to kiss him. However, he didn’t intend to dance with me. If I asked him to dance, he might be embarrassed. I always have classical music on my laptop.
He said to me, “Baby, good night. I want to draw tonight. You make yourself at home. You can turn on the light to write at any time. When you finish your writing completely, you can go back home.”
I entered my room in a white kimono, and I laid down on the bed. I wrapped myself in his blanket as I dreamed of him coming into my life. How could I get him into the bed? In the old days, the young imperial maids used to line their king’s path with strawberry leaves in order to lead him to their beds, but I had nothing to attract or seduce him. And I also didn’t want to be a virgin when I left him. If I suddenly grabbed him and ripped his clothes off, how would he react? I felt excited and my hands were cold. I wondered if I was scared. Was it ridiculous to tell him that I wanted us to sleep together? Could a man make love with a woman he didn’t love? The wine made me drowsy, and put me in a strange mood. I couldn’t sleep, so I opened my computer and listened to music.

 

He knocked at the door and said, “Baby, are you still awake? Your music is nice. Would you like to dance with me?”
While I was tossing off my blanket, I wished he would enter my room and hold me. I played the song Santa Maria loudly. The music sounded like my confused heart beating. I walked across the drawing room where paintings and brushes were neatly organized in a corner. Nobu put my left hand on his shoulder while he pressed his thumb firmly and gracefully under my right shoulder blade. He held his back and neck very straight, but his knees were slightly bent. His movements were agile like a leopard as he guided me to the music. He twirled me halfway around and then pulled me back into his arms. Then he pulled his shoulders back as I followed his steps. I felt our bellies touching each other and his body heat warmed me. While we moved back and forth, our legs intertwined completely. The touch of his body turned me on and I wanted him badly.

 

We pressed our cheeks together, and I felt my whole body getting hot and wet. His breath smelled like a wild animal which made me want to devour him. I pretended to fall so that I could feel him catch me as I crushed him. My next thought came transiently as the song was about to end. I wanted him to kiss me. He dipped me back with the last note of the song and, sadly, I missed my opportunity. His lunged deeply forcing me to sit on his thighs. Suddenly, I panicked to find that I had let my kimono drop and I was totally nude. Then suddenly I woke up in a cold sweat with my heart pounding in my chest…
Was it all just a dream? Why did it seem so real? I had often had confusing and incoherent dreams, but this dream was very detailed. It was weird as well as animated. I wished the dream would have lasted longer because I’ve never been on a dance floor like that before. After a moment of being stunned, I laughed to myself. I was so eager for him to come back into my dream. I wanted to be with him, so why was I so scared to be naked in front of him?

 

He was shirtless and wearing blue pyjama pants as I stood beside him. When I looked at the painting, I realized there was a second white horse at the end of the long wooden path. The smell of the paint was remarkably intense. I dipped a small brush in the white paint and drew a flower on my cheek. Then I painted a white smiling face on my left wrist. When he saw me drawing on my ankle, he asked, “Would you allow me to draw calligraphy on you?” I told him yes. It was my chance to seduce him, but I was afraid that he would reject me. It was so strange. Perhaps my fear belonged to a past life. Then I convinced myself that an artist working with a nude model was completely ordinary. The only thing I should be afraid of is whether it was just a dream or not. When I hesitated, he reassured me, “You can wear a kimono with a lappet covering your front. I will light a fire in the fireplace to keep you warm. ”
He used a dry, odorless, black and white paint. I walked into the bedroom to turn my kimono from front to back. Then I walked into the drawing room and sat in front of the fireplace. He covered my back with using a large paintbrush. The paintbrush touching my bare skin tickled and excited me. He wrote a Tang poem on my back. I asked him to take a photo but he didn’t have a camera. I usually carry camera, but this time I had forgotten it. I waited for him to wrap his hand around my waist and slowly run it down the curves of my buttocks. If he did, then I could bravely pull him down on top of me in front of the fireplace. But, he didn’t indulge my wishes and he remained calm, composed and natural. He complimented my beautiful skin and said it was the perfect canvas for his painting. I wished that moment would have lasted longer and I could have found a way to make him desire me. I suggested that he should paint letters on the front of my chest. He changed a small brush to write seventeen words on my left breast. I felt his little finger softly touching my skin while he wrote. Then I asked him to write a poem with four sentences and seven words in black on my inner thighs. I felt his warm breath on my thighs as he worked and it was intoxicating. The white paint seemed to turn into vanilla ice cream, all the black ink turned into sweet chocolate, and Nobu turned into a delicious cake. I wanted to grab his head and wrap my legs around his neck, but he was unfazed and he made me feel insecure. After finishing his drawing, he poured me a little wine and said that I should get some rest.
He said, “If you are cold, you can open the door to get some heat from the fireplace. Please wrap the bedclothes around your body completely and don’t roll over in the bed, if not, the paint will stain the bedding.”
I was miserable when I entered my room. I had missed my opportunity once more. My computer was playing a song for teenagers called “Kiss the Girl” from the film “The Little Mermaid”. I fell asleep to the sound of the wind blowing through the reeds outside. Then, I sank into a deep slumber to the noisy drumbeat of some Caribbean music. In my dream I heard a gentle voice urging a prince to kiss his young mermaid because his kisses would save her soul. You see she had sold her beautiful voice to a witch in order to have legs so that she could be with her human prince on land.
I was glad to think that Nobu wasn’t an imaginary character. Nobu was my guide in everything I did. If he were an imaginary man, he couldn’t know my thoughts or take my virginity. Maybe I had fallen in love with Nobu. I didn’t define our love, but I missed him terribly. I was always with him in my heart even when I was wandering the streets alone. Sometimes I wanted to hold his hand and skip down the street. I yearned to sit with him on a park bench near an open market where we could eat a hot dog together. I craved lying beside him under a shady tree and hearing him singing. The song was about an old man who climbed up a high mountain to find yellow flowers in a cave for his sweetheart.
I don’t think I slept very long. The light in the outside room flickered and the wind shook the house. The sound of the wind was like a howling dog or screaming cats in heat. Maybe it was the cries of ghosts surrounding the house. All of these sounds sent a shiver down my spine and a sharp pain up from the soles of my feet. I went to the drawing room to find Nobu lying on a down blanket in front of the fireplace. I pulled back the blanket, and laid next to him with my face buried in his back. He smelt of fragrant soap and dried oak leaves, so he must have been a real man because my imaginary characters are usually odorless. The other real men I have known all had the aroma of coffee, cigarettes and dust. After lying quietly for a while, he turned to me and embraced me.

 

“Baby, can’t you sleep?” He asked me about my life and my former lovers. I told him about Fumiko. I confessed that I sometimes thought Fumiko was just a product of my imagination. I created a ghost in order to have a friend. He mocked me. He told me that I was a scared little girl who was afraid of reality. He told me that I found shelter in illusion. I didn’t dare to love anyone because I was afraid of ridicule. I also told him briefly about my mental illness and how an imaginary character had played the role of my lover.
He advised me, “You must step into your life with both feet. You have to find your own happiness. Don’t wait for it”.
I told him that I was afraid he would die before I had a chance to meet him. He laughed softly, “If I died, I would come back to find you.” I leaned forward to kiss him. We kissed slowly and deeply. I pressed my face against his chest and the warmth of his body made me feel safe. I felt my body getting warm, and I was lulled to sleep by the beat of his heart. As I fell asleep, I vaguely heard the sound of drums from a distant place. The sound of the drums was primitive and tribal like a prehistoric ritual with men dancing in front of a fire.They seemed to be wild, agitated, and moving faster and faster. Suddenly, the sound of the drums changed to the joyous and sexual song of an Egyptian belly dance. I ran my hands over his stomach while he wrapped his hands around my waist. At that moment, I no longer knew my own name. I was consumed with the idea of touching him and I longed to caress every part of him. Suddenly in my mind, I became a princess riding a white horse with my hair blowing in the wind. My cheek was pressed against the horse’s neck and we were flying through a vast green meadow. Then, Nobu turned me over to lie on my left side. He curled up behind me, and I rested my head on his arm. He clutched my left hand in his while his right hand encircled my right wrist. His body engulfed mine and I was lost.
The drums turned into the Calypso beat of heat and sensuality. I could vaguely hear Michael Cain’s voice in the movie “Blame it on Rio” and I surrendered to him completely. I was enveloped in desire and I wanted to consummate our burning passion. I felt that I would dissolve into tiny droplets of honey. He dominated me and I was his willing submissive. He was skillful as he grasped my wrists hard and forcefully held them above my head. I was exalted to the height of pleasure and then I fell irretrievably into the blind abyss of passion. And when I was feeble and exhausted, he understood me totally. I was subdued completely. I was his.
At the end of the room, an indigo light radiated ever so softly. Silhouetted on the wall in the indigo light, there was an image of two swans swaying together and diving gracefully into the water. In this beautiful scene, there were pairs of butterflies carrying each other on the wind while sunflowers bent over in an embrace. Red autumn leaves cascaded through the trees looking like the azalea forests blossoming in early spring, and I found myself falling slowly into the deep abyss of sleep. The red scorpion on my arm no longer itched. I felt calm, blissful and peaceful. I had never experienced such a soothing feeling. I wished I could be peaceful like this in his arms forever. If anyone asked me what love was, I would not hesitate to say that love is a peaceful feeling that brings me to sleep.

 

When I woke up, he was no longer beside me. I entered the bedroom and wrote a ten-page story of two people who met online. I hid the specific details of the man and woman who made love in the glow of the fireplace to a sensual drumbeat. I wanted to keep those memories just for myself. Despite my experience, I don’t recommend that people make love on their first meeting.

 

I walked across the drawing room as I was preparing to leave and I noticed the painting on the wall. I could see a man in a red shirt mounted on a white horse. There was a smaller horse beside him who was stomping her feet and she seemed to be waiting for me. At that moment, I realized that I was in a fantasy of my own creation. I was shocked to come to know that Nobu was just a character in my imagination. Were those feelings of absolute trust and passionate love just an illusion? It was so unfair! He was all the dreams I have ever had in my life rolled into one man. He was my teacher and my friend. He was far but near, virtual but real, ancient but modern, romantic but practical. Did this mean that I would lose him forever? It was all so painful and exhausting. I collapsed in front of the painting in anguish. And then magically, I saw Nobu’s strong hand reach out from the painting to help me up.

 

**********************************************************
My roommate, Fumiko, called an ambulance to take the young girl named Thường Mơ to the hospital. Thường Mơ had severe insomnia. After programming enough music on her computer to play for several days, she finally fell asleep with wine and sleeping pills. She had planned to sleep for two or three days without waking up. The noise from the music had bothered Fumiko, so she finally went to Thuong Mo’s room and found her unconscious and unresponsive. Fumiko told the doctors that Mơ had often confused illusion and reality. She often thought that Fumiko was a doll, and she thought she had loved an imaginary man. The doctors asked Fumiko who had drawn the calligraphy on Thường Mơ’s body. Fumiko had no idea who the mysterious artist was. She had lived in the same house with Thường Mơ for a year, and she had never heard of her friend who was an artist. Who could he have been?

 

The end.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: