Tình Nhớ – Sea Of Love

                Tình Nhớ

Tình ngỡ đã quên đi như lòng cố lạnh lùng
Người ngỡ đã xa xăm bỗng về quá thênh thang
Ôi áo xưa lồng lộng đã xô dạt trời chiều
Như từng cơn nước rộng xóa một ngày đìu hiu

Tình ngỡ đã phôi pha nhưng tình vẫn còn đầy
Người ngỡ đã đi xa nhưng người vẫn quanh đây
Những bước chân mềm mại đã đi vào đời người
Như từng viên đá cuôị rớt vào lòng biển khơi

Khi cơn đau chưa dài thì tình như chút nắng
Khi cơn đau lên đầy thì tình đã mênh mông
Một người về đỉnh cao,
một người về vực sâu
Để cuộc tình chìm mau
như bóng chim cuối đèo

Tình ngỡ chết trong nhau nhưng tình vẫn rộn ràng
Người ngỡ đã quên lâu nhưng người vẫn bâng khuâng
Những ngón tay ngại ngùng đã ru lại tình gần
Như ngoài khơi gió động hết cuộc đời lênh đênh

Người ngỡ đã xa xưa nhưng người bỗng lại về
Tình ngỡ sóng xa đưa nhưng còn quá bao la
Ôi trái tim phiền muộn đã vui lại một giờ
Như bờ xa nước cạn đã chìm vào cơn mưa.

Tác giả: Trịnh Công Sơn

( English Version)

              Sea of Love

 

To think our love was forgotten,
And my heart pretended to be frozen.
To believe you were far away,
But you came back without a warning.
Oh, your old dress was blowing in the breeze,
Which pushed that evening sky aside.
You were like the deep, wide river,
That washed away my lonely days and nights.

 

To think our love was faded,
But it still overflowed.
To believe you went so far away,
But you still lived my heart.
Your quiet steps entered my life,
Like a pebble dropped into the open sea.

 

When my heart’s anguish was new,
Our love cast a bright ray of sunlight.
When my pain was unbearable,
Our love grew to be infinite.

 

One of us soared to the highest summit,
One of us plunged to deepest abyss.
Let our love perish without delay,
Like the shadow of the birds on the foothills.

 

To think our love died within my heart,
Yet it was still overflowing.
To believe you forgot so long ago,
But you were still woeful.
Your reluctant embrace pulled us close together,
While the tempest rose beyond the shoreline,
Our love was set adrift for eternity.

 

To believe you were far away,
But you returned out of the blue.
To think our love was like the crashing surf,
But how breathtaking it was!

 

Oh, my broken heart was soothed in an hour,
As I watched the pouring rain carry our love out to sea.

 

Đặng Hoàng Lan Translated From The Song “Tình nhớ” Of Trịnh Công Sơn.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: