Ngày Xưa Hoàng Thị – Red Dust

 

Ngày Xưa Hoàng Thị

 

Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Em tan trường về
Đường mưa nho nhỏ
Ôm nghiêng tập vở
Tóc dài tà áo vờn bay

Em đi dịu dàng
Bờ vai em nhỏ
Chim non lề đường
Nằm im giấu mỏ
Anh theo Ngọ về
Gót giày lặng lẽ đường quê

Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Chân anh nặng nề
Lòng anh nức nở
Mai vào lớp học
Anh còn ngẩn ngơ ngẩn ngơ

Em tan trường về
Mưa bay mờ mờ
Anh trao vội vàng
Chùm hoa mới nở
Ép vào cuốn vở
Muôn thuở còn thương còn thương

Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Em tan trường về
Anh theo Ngọ về
Môi em mỉm cười
Man man sầu đời tình ơi

Bao nhiêu là ngày
Theo nhau đường dài
Trưa trưa chiều chiều
Thu đông chẳng nhiều
Xuân qua rồi thì
Chia tay phượng nở sang hè

Rồi ngày qua đi qua đi qua đi

Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Như phai nhạt mờ
Đường xanh nho nhỏ
Hôm nay tình cờ
Đi lại đường xưa đường xưa

Cây xưa còn gầy
Nằm quay ván đỏ
Áo em ngày nọ
Phai nhạt mây màu
Âm vang thuở nào
Bước nhỏ tìm nhau tìm nhau

Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Nay trên đường này
Đời như sóng nổi
Xóa bỏ vết người
Chân người tìm nhau tìm nhau

Ôi con đường về
Ôi con đường về
Bông hoa còn đẹp
Lòng sao thấm mềm
Ngắt vội hoa này
Nhớ người thuở xưa thuở xưa

Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Xưa tan trường về
Anh theo Ngọ về
Đôi chân mịt mù
Theo nhau bụi đỏ đường mưa

Xưa theo Ngọ về
Mái tóc Ngọ dài
Hôm nay đường này
Cây cao hàng gầy
Đi quanh tìm hoài
Ai mang bụi đỏ đi rồi?
Ai mang bụi đỏ đi rồi?
Ai mang bụi đỏ đi rồi?

Nhạc: Phạm Duy.
Thơ: Phạm Thiên Thư.

 

                       ( English Version)

 

              Red Dust

You left from school,
And it was raining softly.
You left from school,
And it was raining softly.
You cradled your bookbag in your arms,
With your long hair and dress blowing in the wind.

 
You walked so delicately,
Your shoulders were so slender.
The little birds on the nearby pavement,
Were resting silently and hiding their beaks.
I followed your steps,
My heel fell quietly on those country roads.

 
You left from school,
I followed your light steps,
But, I stumbled behind you,
While my broken heart sobbed.
Tomorrow when I enter our class,
I will still be awestruck with love.

 
You left from school,
And heavy rain began to pour from the sky.
I hurriedly handed you a gift.
A fresh bunch of blooming flowers,
That I had pressed in the pages of your book,
My love for you is eternal.

 
You left from school,
I followed your steps.
You left from school,
I followed your steps.
You grinned with your mouth slightly open.
And I lamented my unrequited love for you.

 
Days and months marched on relentlessly,
While I followed you on those long lonely roads.
Every afternoon and every evening,
Autumn passed, then winter arrived,
And spring returned again,
Summer emerged with the bright phoenix flowers,
Just in time for us to say goodbye.

 
The days passed by, passed by…
The lush narrow roads seemed to fade.
The green trodden paths seemed to disappear.
Suddenly, I stepped back on those old roads.
The tall slim trees were silhouetted in red.
Your old dress had faded into various tones and colors.
In the echoes of those days long gone by,
I found you in every little step.

 
Long ago, you left from school.
I followed your steps.
Nowadays, on those old roads,
Life is like the merciless waves,
That have wiped away any human trace,
Of our side-by-side footprints marking our search together.

 
Oh, on those winding roads,
Oh, on those winding roads,
The flowers were still beautiful,
But how very tired my heart was!
While plucking a fresh bloom hastily,
I remembered you as you were in those golden days.

 
Long ago, you left from school,
I followed your steps.
Long ago, you left from school,
I followed your steps.
My feet were faint and distant.
I followed you down that red dusty road.

 
Long ago, I followed your steps.
And pursued your long hair billowing in the breeze.
Nowadays, on those old red dusty roads,
Lined with tall fragile trees,
I return to look for you, but you are gone.
Who stole my red dust?
Who stole my red dust?
Who stole my red dust?
Who stole my red dust?

 

Đặng Hoàng Lan Translated From The Poem ” Ngày xưa hoàng thị” Of Phạm Thiên Thư, Music Phạm Duy.

 

 

 

 

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: